...Không được như mình mong muốn...một chuỗi ngày mệt mỏi tiếp theo sau đó....suy nghĩ chông chênh...mà nhiều khi sự việc thì chẳng có gì phải suy nghĩ cả.... đi về quê có một tuần mà đã nhớ SG. Không biết nhớ SG hay là nhớ người ở SG nữa. Vẫn còn muốn ở nhà, vẫn còn muốn nằm dài ra hưởng thụ cuộc sống sung sướng, không kẹt xe..không khói bụi... không công việc...không phải suy nghĩ linh tinh nhưng trong lòng lại gợn lên một cí gì đó thôi thúc đi mà không thể gọi tên ra được
Không biết từ bao giờ mình không còn thích cí ngày sinh nhật của mình như ngày xưa...không còn tự hào là ngày số đẹp rồi v.v.v.v. chẳng việc gì mà phải như vậy cả nhỉ. Chuyện đã qua rồi thì sẽ cho nó qua luôn. Không nhắc lại nhưng không thể không nghĩ đến, tuy chỉ là những phút giây thật hiếm hoi, nhưng mà nó cũng làm mình cảm thấy khó chịu. Không gào thét lên đòi quà sinh nhật của bạn...có lẽ già rồi nên tính khí cũng không còn "rồ dại và bồng bột" nữa.
................ 1 ngày buồn.............
Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2009
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009
Than tho

Sắp sinh nhật lần thứ...26. hic hic mình đã già như vậy rồi sao quay đi quay lại là đến 30 tuổi, ôi mẹ ơi sao mà nhanh thế, nhìn mấy em CTV xinh tươi mơn mởn mà thèm muốn và ganh tị nên cố hết sức dí bài mí em đó cho mí em phải bò ra mà làm để cũng già như mình ...nhưng mà được cái già rồi nhưng vẫn xinh tươi... tuổi trẻ qua nhanh thật chưa ăn chơi được gì nhiều. Haizzzzz.....chán
Con bạn thân ở Sài Gòn sắp về quê hai tháng để chuẩn bị mí tháng sau đi nước ngoài vậy mà nó làm như là đi luôn ấy tiệc chia tay liên miên, mình còn phải đợi đến hơn một tuần mới được nó sắp lịch cho gặp, bạn với chả bè, thế mà còn đòi hỏi quà này quà kia nữa chứ
Con bạn thân ở quê sắp có em bé, một bé trai, con bạn thân nữa ở trong này bảo về sau tao sẽ có một mỹ nhân để làm cho "thằng bé sắp sinh" phát điên vì con tao. pó tay ...nếu thật sự chúng nó làm thông gia với nhau thì không biết chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra chắc đánh nhau suốt ngày
Mình thì sao nhỉ, chưa lấy chồng cũng chưa muốn lấy chồng hay là chưa được người ta hỏi cưới....chẳng biết nữa, thời gian còn dài, cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc sống gia đình đầy ràng buộc
Lúc này không còn hoang mang, lẩn thẩn như lần trước nữa, vui vẻ và yêu đời hơn. Lâu lâu cũng ngồi suy nghĩ vẩn vơ, sẽ có lúc phải nói chuyện nhưng mà nhiều lần nói rồi chẳng giải quyết được vấn đề, vẫn cứ như thế vì mình thật sự ko quyết tâm mà thật ra là không thể quyết tâm được. Mình lo sợ một ngày nó sẽ xảy ra tuy chỉ là mong manh nhưng mà không phải là không thể
Lễ 2/9 một ngày mà khó quên lắm...cách đây 2 năm rồi hè hè....chắc không đi đâu chơi. ở nhà thôi. Đang có kế hoach về quê nhưng không biết có sắp xếp nổi để về không nữa..nếu về được thì tốt, bố mong gặp con gái và con gái thì thèm cái cảm giác được sống như là công chúa ấy, chỉ ăn và ngủ. Chẳng phải động tay động chân vào việc gì và đi "buôn dưa lê" với cô, dì, chú, bác, cậu, mợ và mấy đứa em nữa
Sắp sinh nhật, cảm giác khó tả lắm, không vui mừng và hào hứng, hơi nghẹn đắng trong cổ nhưng mà cí cảm giác kho chị đó lại qua rất nhanh nhưng hay bị lặp d0o lặp lại
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009
Một ngày chán phèo
Một ngày chán đời kinh khủng, chẳng có hứng thú làm việc, chẳng thích nghe nhạc, về nhà cũng chẳng muốn động chân động tay vào việc gì hết haizzzz nằm phè ra coi phim, phim cũng chẳng hay....
Ước gì .....
Ước gì .....
Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2009
Anh...
Vào một cí ngày mát mẻ đẹp trời, chúng mình đi uống cafe, anh nhìn em tình củm, ghé tai thủ thỉ rằng..."Anh yêu em"...Đang mải mê suy nghĩ về cí gì thì bây giờ em cũng không nhớ nữa nhưng có lẽ bị cắt đứt dòng suy nghĩ em quay sang trợn mắt "không yêu em thì còn yêu ai nữa, vớ vẩn có thế mà cũng phải nói". Anh cười có lẽ quen với cái tật chanh chua của em rồi.
- Anh bảo anh không thích ăn chanh nhưng sao em cứ nặn chanh cho anh ăn nhỉ. Anh bảo là sao em không lấy đường ra dụ kiến mà cứ lấy chanh ra nặn vào người nó vậy.
- Anh bảo chỉ có cãi nhau với em thì mới có thể dạy dỗ em được chứ đang yên đang lành mà nhắc nhở em thì em sẽ...."em biết rồi, em nhớ rồi, lần sau em sẽ sửa" và anh lại chẳng còn gì để nói nhưng... anh chẳng thấy cí lần sau sửa chữa của em đâu cả. Haizzz khổ thân anh.
- Anh bảo em "lì vô địch" em cãi là tại anh không biết đấy chứ có nhiều người còn lì hơn em. Em bắt anh phải cải chính lại là em không đến nỗi lì lắm, chỉ hơi lì thôi. Em cười mãn nguyện.
- Anh bảo nhiều lúc anh đúng mà anh cũng phải nhận là anh sai, em cười hí hí bảo là anh cứ nói quá "tại anh nhường em đấy chứ"
- Anh bảo là "Anh nói nhỏ nghe này, anh bực mình rồi đấy" ---ơ thế là em phải xin lỗi anh á. Đến ngay cả chuyện bực mình anh cũng chẳng hét lên giống như em. Anh vẫn rất nhẹ nhàng, nhiều khi em thắc măc hay là anh bị viêm họng, không thể nói to được nhỉ
...và còn nhiều điều anh bảo lắm...nhưng dù sao đi nữa thì ..."anh vẫn yêu em"...
"Anh là miếng mỡ không quá béo, không quá thơm nhưng đủ để cho một con mèo ham ăn như em rình rập" ---và hè hè em có một lời khuyên dành cho anh là anh nên đề phòng.
- Anh bảo anh không thích ăn chanh nhưng sao em cứ nặn chanh cho anh ăn nhỉ. Anh bảo là sao em không lấy đường ra dụ kiến mà cứ lấy chanh ra nặn vào người nó vậy.
- Anh bảo chỉ có cãi nhau với em thì mới có thể dạy dỗ em được chứ đang yên đang lành mà nhắc nhở em thì em sẽ...."em biết rồi, em nhớ rồi, lần sau em sẽ sửa" và anh lại chẳng còn gì để nói nhưng... anh chẳng thấy cí lần sau sửa chữa của em đâu cả. Haizzz khổ thân anh.
- Anh bảo em "lì vô địch" em cãi là tại anh không biết đấy chứ có nhiều người còn lì hơn em. Em bắt anh phải cải chính lại là em không đến nỗi lì lắm, chỉ hơi lì thôi. Em cười mãn nguyện.
- Anh bảo nhiều lúc anh đúng mà anh cũng phải nhận là anh sai, em cười hí hí bảo là anh cứ nói quá "tại anh nhường em đấy chứ"
- Anh bảo là "Anh nói nhỏ nghe này, anh bực mình rồi đấy" ---ơ thế là em phải xin lỗi anh á. Đến ngay cả chuyện bực mình anh cũng chẳng hét lên giống như em. Anh vẫn rất nhẹ nhàng, nhiều khi em thắc măc hay là anh bị viêm họng, không thể nói to được nhỉ
...và còn nhiều điều anh bảo lắm...nhưng dù sao đi nữa thì ..."anh vẫn yêu em"...
"Anh là miếng mỡ không quá béo, không quá thơm nhưng đủ để cho một con mèo ham ăn như em rình rập" ---và hè hè em có một lời khuyên dành cho anh là anh nên đề phòng.
Thứ Tư, 1 tháng 7, 2009

Chuyển nhà mới!
Nhà cũ cũng chẳng giàu có gì, lèo tèo vài bài viết linh tinh, nhưng người ta chuyển thì mình cũng phải chuyển,chứ đất quy hoạch rồi không chuyển thì mất nhà haizzz khổ nỗi chẳng biết mô tê gì hết, nhờ em Hạnh "siêu nhân" làm từ đầu đến cuối, sau một hồi cứ Hạnh ơi của chị sao nó thế này, cái ấy của chị sao nó thế kia thì cuối cùng cũng xong. Viết một bài văn tả em Hạnh để bày tỏ lòng cảm ơn chân thành nhất
Em Hạnh
Em Hạnh dài 1m63, rộng ước chừng khoảng 50cm Dáng người cao cao, gầy gầy, sáng nào cũng lừ đừ như cái tàu điện ngầm lao vào tòa soạn lúc 10g. gầy gầy nhưng được cái rất khỏe, vì thế em có biệt danh là siêu nhân gao,buổi trưa em có thể không ăn không ngủ và đêm thì 1h vẫn thấy online sáng chóe. Mang tiếng là khỏe nhưng siêu nhân lại mang một cí ba lô bé tí tẹo chẳng biết có đựng được đao kiếm gì không, nhưng chắc là ko vì có cây kiếm nào mà lại ngắn như thế, với lại chắc là như thế để chạy cho nó nhanh. Nhìn bề ngoài thì rất hiền lành nhưng mà lâu lâu thấy túm tóc em Cò đánh bùm bụp, nhìn vậy chứ nhiều khi không phải vậy.
Bài văn tả em Hạnh đến đây xin hết.
Chú thích hình: Hạnh thứ tư (từ trái qua phải)
Thứ Hai, 11 tháng 5, 2009
Entry for May 12, 2009
Hé hé, có người vẽ tặng một bức tranh phong cảnh và có cả chân dung của mình trên đó, sao mà giống tranh thằng ku kem nhà mình nó vẽ tặng mẹ thế nhỉ, may mà có ghi chữ " tặng chị Linh" chứ nếu không thì hé hé tưởng thật đấy chứ.
Họa sĩ: Nhung Đô
Họa sĩ: Nhung Đô
Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009
Entry for April 27, 2009
Mệt thật đấy! Ăn xong rồi cứ bệnh hoài, người thì đã như cọng bún ấy lại còn cứ bệnh lên bệnh xuống, mặt mũi lúc nào cũng lờ đờ. Hé hé mọi người bảo mình bị cúm heo nhốt vào cách ly riêng một phòng thôi, kinh quá.
Đã giải quyết được nhiều việc, nhưng mà hiểu thì ko biết được bi nhiêu hé hé, mà nhiều khi hiểu xong rùi lại quên đi và giả vờ không hiểu thế là lại hỏi lại, lại phải giải thích lại và lại cằn nhằn là đã nói rồi mà lại cứ....thế muốn nó có thì làm cho có đấy. Thế là lại phải hiểu. Nhưng mà ai bảo cứ như vậy thì phải thắc mắc chứ, không thắc mắc thì có mà bị hâm à. Nói chung là bây giờ như thế và hy vọng nó sẽ như thế
Viết entry này trong một tâm trang cực kỳ tâm trạng
Đã giải quyết được nhiều việc, nhưng mà hiểu thì ko biết được bi nhiêu hé hé, mà nhiều khi hiểu xong rùi lại quên đi và giả vờ không hiểu thế là lại hỏi lại, lại phải giải thích lại và lại cằn nhằn là đã nói rồi mà lại cứ....thế muốn nó có thì làm cho có đấy. Thế là lại phải hiểu. Nhưng mà ai bảo cứ như vậy thì phải thắc mắc chứ, không thắc mắc thì có mà bị hâm à. Nói chung là bây giờ như thế và hy vọng nó sẽ như thế
Viết entry này trong một tâm trang cực kỳ tâm trạng
Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009
Entry for March 18, 2009

Người thật, cảnh thật chứ không phải là ghép người thật vào cảnh giả như là suy đoán của mọi người đâu nhé. Đang nắng như điên, được mò lên thác tắm thật là sung sướng.
Thứ Hai, 2 tháng 2, 2009
Entry for February 02, 2009
Tết!
Lạnh teo ku lại chẳng làm gì ngoài việc ăn ngủ nên được khen là trắng lên một tí. Đúng là đi xa về nhà nên thật là sung sướng, giá như một năm có đến 2,3 cái tết thì sướng biết mấy. Đúng là không ở đâu bằng ở nhà mình hết, lạnh cộng thêm vài chén với bạn bè và cô di chú bác nên kết quả là "nghẹn ngào không nói nên lời". Nhưng mà vui, vì lạnh nhưng vẫn thấy lòng mình ấm áp
.
Lạnh teo ku lại chẳng làm gì ngoài việc ăn ngủ nên được khen là trắng lên một tí. Đúng là đi xa về nhà nên thật là sung sướng, giá như một năm có đến 2,3 cái tết thì sướng biết mấy. Đúng là không ở đâu bằng ở nhà mình hết, lạnh cộng thêm vài chén với bạn bè và cô di chú bác nên kết quả là "nghẹn ngào không nói nên lời". Nhưng mà vui, vì lạnh nhưng vẫn thấy lòng mình ấm áp
Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2009
Entry for January 03, 2009
Xong báo Xuân rùi...có nghĩa là đã sống qua được cái con trăng kinh khủng nhất trong năm, te tua và bầm dập, nhưng dù sao cũng vẫn xong....phẻ rùi....nghỉ dưỡng sức thôi. Nhưng sẽ không nghỉ ngày thứ hai vì theo như một lời đe dọa thì nếu mình nghỉ ngày thứ hai thì sau khi vào đến cty nguyên chồng báo Xuân xinh đẹp sẽ không cánh mà bay và ..(Cua là nghi can số một vì cí bạn đó đăng ký bao nhiêu là báo cho CTV mà vẫn còn muốn tăng thêm nữa, nên chắc chắn sẽ có tiêu cực với số báo Xuân kỳ này).....Ngủ thôi.
Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008
Entry for October 20, 2008

Cháu tớ đấy!
Nó gần 2 tuổi, quậy phá, lì lợm. bắng nhắng và hay bị mẹ ròm nó cảnh báo là "Đừng thân thiết quá với dì Linh con ạ, toàn những trò kinh dị không à". mà khổ nỗi lâu lâu chán ông, chán bà, chán bố, chán mẹ, nó lại cứ ôm chặt lấy tớ. Mà tớ toàn dạy nó điều hay lẽ phải thôi chứ có chỉ nó chơi trò gì kinh dị đâu mà chị tớ nỡ nói thế hả trời. Sở thích của 2 mẹ con nhà ròm là mẹ đè lên con khỉ to của tớ, con đè lên con khỉ nhỏ của bạn tớ, nằm dạng chân ra xem ti vi, mẹ mải mê xem, con tè ra nệm của dì thế là vợ chồng lại quýnh quáng lên, thấm nước, chĩa quạt cho nó khô vì sợ thấy khuôn mặt hình viên đạn của dì nó. Buổi sáng sở thích của nó là vào phòng tớ gạt phăng những thứ ở trên xuống dưới. Lâu lâu đang ngủ thì nguyên chồng đĩa hoặc chồng sách báo rơi trúng mặt. Tức mình tỉnh dậy thì nó đang hoa chân múa tay nói một tràng "ò é í ú ị ọ ẹ ụ ị " - tớ tạm dịch là "Cháu không cố tình đâu, mẹ cháu đủn tay cháu đấy dì linh ạ" và nhìn cái vẻ mặt ngay thơ vô số tội của nó thì dì cháu tớ lại tí tửng bế nhau xuống nhà để cho nó đi học. Tớ thích trẻ con nên cũng muốn có một thằng ku như nó nhưng bây giờ thì tớ nuôi không nổi thôi đợi vài năm nữa nhá...1 thằng ku...khà khà.
Thứ Năm, 9 tháng 10, 2008
Entry for October 10, 2008
Tự mình đang tách mình dần ra khỏi cái tập thể mà mình đã rất vui và hạnh phúc, có cần thiết và có đáng phải như vậy không thì mình cũng không biết nhưng dù sao thì ở một mình cũng thoải mái và dễ chịu hơn nếu phải đi chung. Dù đã biết là phải coi như là không tồn tại nhưng dù sao thì cũng thấy gai gai trong mắt. Mình cũng chỉ là người bình thường, sức chịu đựng cũng có giới hạn thôi chứ không thể nào coi như không có gì như mọi người nói. Nếu dễ dàng được như thế thì tốt biết mấy.
Ngày xưa có những cái nếu mình nghĩ không có thì mình sẽ chết: ví dụ như tắm xong không có bông ngoáy tai thì...chết, đi ra ngoài đường mà không đeo mắt kính thì sẽ...chết, ăn xong mà phải rửa chén liền ...chết, sáng chủ nhật mà phải dậy từ 6h ...chết, 1 tuần mà không uống cafe...chết, ngủ mà không có gối ôm...chết....và còn rất nhiều những thứ linh tinh nữa mà mình cho rằng nếu không có thì mình sẽ chết. Hé hé nhưng mà tưởng là như thế nhưng không phải ...vẫn phải sống và vẫn phải cười nhăn răng ra đấy chứ. Thế mà thằng bạn còn hỏi là "sao dạo này tao thấy mày ít cười" - trả lời "Người đẹp nên phải lạnh lùng" - thằng bạn sốc và hứa sẽ không hỏi thêm bất kỳ một câu hỏi nào hết.
Chảnh hết sức.
Ngày xưa có những cái nếu mình nghĩ không có thì mình sẽ chết: ví dụ như tắm xong không có bông ngoáy tai thì...chết, đi ra ngoài đường mà không đeo mắt kính thì sẽ...chết, ăn xong mà phải rửa chén liền ...chết, sáng chủ nhật mà phải dậy từ 6h ...chết, 1 tuần mà không uống cafe...chết, ngủ mà không có gối ôm...chết....và còn rất nhiều những thứ linh tinh nữa mà mình cho rằng nếu không có thì mình sẽ chết. Hé hé nhưng mà tưởng là như thế nhưng không phải ...vẫn phải sống và vẫn phải cười nhăn răng ra đấy chứ. Thế mà thằng bạn còn hỏi là "sao dạo này tao thấy mày ít cười" - trả lời "Người đẹp nên phải lạnh lùng" - thằng bạn sốc và hứa sẽ không hỏi thêm bất kỳ một câu hỏi nào hết.
Chảnh hết sức.
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008
Entry for October 08, 2008
L ta buồn bực
Mai phải đi làm
Liền kiếm cớ luôn rằng cái đuôi tôi ốm
N mới be toáng lên
Chị chữa cho em khỏi liền
Nhưng muốn cho nhanh thì cắt đuôi là khỏi hết
Cắt đuôi ấy ấy chết
Em xin đi làm ngay thôi
Cắt đuôi ấy ấy chết
Em xin đi làm ngay thôi
Hic hic muốn nghỉ một thời gian .......
Mai phải đi làm
Liền kiếm cớ luôn rằng cái đuôi tôi ốm
N mới be toáng lên
Chị chữa cho em khỏi liền
Nhưng muốn cho nhanh thì cắt đuôi là khỏi hết
Cắt đuôi ấy ấy chết
Em xin đi làm ngay thôi
Cắt đuôi ấy ấy chết
Em xin đi làm ngay thôi
Hic hic muốn nghỉ một thời gian .......
Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008
Entry for October 01, 2008

Tôi và sự kiện ngày 29/09
Cứ nghĩ là cũng như những ngày bình thường, thờ ơ và không háo hức chờ đợi. Hôm đấy tự nhiên đi sớm, vừa leo cầu thang vừa hát nghêu ngao. Bước vô phòng "ngửi" thấy mùi không khí gì đấy khang khác nhưng chưa rõ ràng lắm, tự nhiên thấy một bình bông và 2 hộp quà to tướng "quăng" một cái đùng vào người thì mới phát hiện ra cái mùi khác nãy giờ là mùi gì rùi he he
Thứ Hai, 22 tháng 9, 2008
Entry for September 22, 2008
Năm nay không có sinh nhật.
Đã rất thích ngày sinh nhật của mình vì cho đó là ngày số đẹp, ngày tùm lum gì đó theo sự lý giải của riêng mình....Nhưng chưa khi nào cảm giác lại ghét cái ngày đó đến như thế.....và đã có lúc mình ước là mình sinh ra vào một ngày khác (chỉ là một suy nghĩ nhất thời thôi không đáng để cho mình phải có ngày sinh nhật khác, ngày đó vẫn là của mình, của riêng mình mà thôi)...ngày xấu xí hơn cũng được nhưng chắc sẽ thoải mái hơn. Nhưng mà có muốn cũng không thể khác được, thôi có một cách là cứ coi đó là một ngày bình thường như mọi ngày khác....Xin lỗi tất cả các bạn nhắn tin cho tôi vào ngày đó nhá, tôi sẽ không cám ơn nồng nhiệt như mọi năm nữa đâu vì năm nay đối với tôi đó là một ngày buồn...rất buồn, một ngày không đáng nhớ,nhưng năm sau sẽ khác....Hứa là như vậy đấy. Qua ngày đó mọi chuyện sẽ thay đổi..... khà khà.
PS: Bắt đầu nhận quà từ bây giờ đến hết ngày thứ 7. (không giới hạn số lượng)
Dang sách quà tặng yêu thích:
Giỏ xách (đã nhận được từ Minh lụi)
Đồ trang điểm (đã nhận được từ Kục Kít)
Cuốn sổ nhỏ nhưng đẹp (bán ở Hanal ấy nhá)
Cây viết đẹp - đã có ng tặng rùi, hí hí, bạn nào có bút đẹp hơn cứ tặng, hem kiêng
Cột tóc (ĐÃ CÓ NG TẶNG DÂY THUN)
Cột tóc KHÔNG PHẢI DÂY THUN (Heppy nhận phần này rùi nhá)
Kẹp tóc (không nhận bất kỳ cái kẹp gì khác)
1 cái áo rất dễ thương (chị iu dấu đã xí phần này).
1 cái váy (mình sẽ tự đi mua vì không biết diễn tả như thế nào-> chị iu dấu trả tiền
)
Cafe (Trang lùn đăng ký phần này, mình tự chọn thời gian và địa điểm)
Ăn ốc (hy vọng Minh lụi đăng ký)
Đã rất thích ngày sinh nhật của mình vì cho đó là ngày số đẹp, ngày tùm lum gì đó theo sự lý giải của riêng mình....Nhưng chưa khi nào cảm giác lại ghét cái ngày đó đến như thế.....và đã có lúc mình ước là mình sinh ra vào một ngày khác (chỉ là một suy nghĩ nhất thời thôi không đáng để cho mình phải có ngày sinh nhật khác, ngày đó vẫn là của mình, của riêng mình mà thôi)...ngày xấu xí hơn cũng được nhưng chắc sẽ thoải mái hơn. Nhưng mà có muốn cũng không thể khác được, thôi có một cách là cứ coi đó là một ngày bình thường như mọi ngày khác....Xin lỗi tất cả các bạn nhắn tin cho tôi vào ngày đó nhá, tôi sẽ không cám ơn nồng nhiệt như mọi năm nữa đâu vì năm nay đối với tôi đó là một ngày buồn...rất buồn, một ngày không đáng nhớ,nhưng năm sau sẽ khác....Hứa là như vậy đấy. Qua ngày đó mọi chuyện sẽ thay đổi..... khà khà.
PS: Bắt đầu nhận quà từ bây giờ đến hết ngày thứ 7. (không giới hạn số lượng)
Dang sách quà tặng yêu thích:
Giỏ xách (đã nhận được từ Minh lụi)
Đồ trang điểm (đã nhận được từ Kục Kít)
Cuốn sổ nhỏ nhưng đẹp (bán ở Hanal ấy nhá)
Cây viết đẹp - đã có ng tặng rùi, hí hí, bạn nào có bút đẹp hơn cứ tặng, hem kiêng
Cột tóc (ĐÃ CÓ NG TẶNG DÂY THUN)
Cột tóc KHÔNG PHẢI DÂY THUN (Heppy nhận phần này rùi nhá)
Kẹp tóc (không nhận bất kỳ cái kẹp gì khác)
1 cái áo rất dễ thương (chị iu dấu đã xí phần này).
1 cái váy (mình sẽ tự đi mua vì không biết diễn tả như thế nào-> chị iu dấu trả tiền
Cafe (Trang lùn đăng ký phần này, mình tự chọn thời gian và địa điểm)
Ăn ốc (hy vọng Minh lụi đăng ký)
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2008
Entry for September 09, 2008

Một buổi tối trời mưa chị hỏi có đi chơi không, có đi chứ ở nhà làm gì, chị bẩu trơi mưa mà đi cái gì ở nhà đi...thôi không ở nhà đâu, ở nhà buồn lắm. Chắc chị lại sợ con em nhông nhông tắm mưa ngoài đường nên dở chiêu thuyết phục cuối cùng là "ở nhà đi chị cho 80K" ....Ối sao lại là 8o mà không phải là 100 hả chị , chị nói chị thích số nào nhỏ hơn 100... hí hí chị đánh trúng điểm yếu là mê tiền của con em nên ở nhà ngay. Làm thêm vài việc lặt vặt nữa được thêm 40K , thế là một buổi tối nhẹ nhàng ở nhà tự nhiên được 120K nó đập trúng người. Sướng rơn...còn mặt chị sau khi đưa tiền thì ngu ra vì không biết tại sao mình lại làm như vậy... có lẽ vì chị thương em...vì đã có lần nằm khóc hụ hụ hụ và nói " chị ơi! không đi làm nữa đâu" Chị lại phải dùng tiền, và chị đã quen với sở thích của em. Cảm ơn chị, cảm ơn cả cái tính lười của chị đã cho em một công việc làm thêm ổn định...(hố hố xin lỗi chị vì đã nói là chị lười nhé). Nhưng mà không nói thì ai cũng biết chị nhỉ ?
(Em sẽ edit lại nếu entry này làm cho chị buồn)
Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2008
Entry for August 18, 2008

Cafe sáng chủ nhật, thằng bạn chụp cho tấm hình mà nó cứ lải nhải là ánh sáng đẹp, góc đẹp, cảnh đẹp, mỗi người mẫu là xấu, xấu đến nỗi mà không cả dám quay mặt lại. Bố khỉ bạn với chả bè, nể mặt bồ nó ngồi đấy không là mình cho ngay ly cafe vào mặt rồi...he he nhưng dù sao thì cũng phải nhịn nó một tí thì nó mới gửi hình cho mình chứ. Mà công nhận là hình chụp không thấy mặt sao mà nó đẹp thế nhỉ.
Trời mưa tầm tã, vô cùng lãng mạn nhưng mà lại đi chung với thằng bạn với bồ nó, chẳng thấy lãng mạn tẹo nào. Chúng nó nhìn nhau tình tứ còn mình phải quay qua nhìn.....anh phục vụ...chán.
Dạo này ốm nhom, ốm nhách, bạn bảo "mày vạt trước, vạt sau chẳng văng ra được miếng nào". gân cổ lên cãi " Cũng văng ra được 2 con ốc chứ bộ" .."Uhm mà chỉ là ốc gạo thôi"
Làm thế nào để cho con ốc gạo thành con ốc bươu hoặc chí ít cũng phải thành con nghêu nhỉ. Chứ ốc gạo thì nhục lắm. Ăn, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn thôi...ngồi - ăn, đứng - ăn, nằm - ăn, ngủ ...tỉnh dậy đánh răng ăn tiếp. Mần như thế vài tháng xem có thành con heo không nhá.
Ảnh: Mr Dung (thằng bạn bắt để như vậy)
Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008
Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008
Entry for August 13, 2008
Viết cho mình
Suỵt! Khẽ chứ em ký ức đã ngủ rồi
Bên những lời ru sau đêm dài thao thức
Kỷ niệm bình yên đã vừa chợp mắt
Ngọn nến chảy dài reo tí tách thâu đêm
Quá khứ đã qua rồi, đừng khơi lại nữa em
Đừng đong đếm hạnh phúc và đau khổ thêm nữa
Nếu có thể đổi thay được những gì đã lỡ
Thì nào đâu những day dứt muộn màng
Sau một giấc ngủ dài ký ức sẽ sang trang
Không còn những lỗi lầm, những ngô nghê thửa trước
Và một lúc nào đấy em thấy mình đủ lớn
Để dũng cảm quay nhìn những năm tháng đã qua
Đừng tự trách nữa em, hiện tại là một món quà
Và quá khứ là những điều kỳ diệu
Rồi mai đây, sẽ có ngày em hiểu
Cả bất hạnh cũng ngọt ngào, khi em đã vượt qua!
Diệp Lục (VTM 120)
Trời hôm nay thơ thẩn nữa hả trời, sến nhiêu đó là đủ lắm rôi đấy nhá, không thể sến hơn được nữa đâu, chịu hết nổi rồi....
Nhưng bài thơ hay và đúng với tâm trạng nhưng mà chắc chỉ một nửa thôi. Kệ .... Thời gian đang thử thách mình mà. Đừng có mà chơi mấy cái trò thử thách ấy nhá....
Suỵt! Khẽ chứ em ký ức đã ngủ rồi
Bên những lời ru sau đêm dài thao thức
Kỷ niệm bình yên đã vừa chợp mắt
Ngọn nến chảy dài reo tí tách thâu đêm
Quá khứ đã qua rồi, đừng khơi lại nữa em
Đừng đong đếm hạnh phúc và đau khổ thêm nữa
Nếu có thể đổi thay được những gì đã lỡ
Thì nào đâu những day dứt muộn màng
Sau một giấc ngủ dài ký ức sẽ sang trang
Không còn những lỗi lầm, những ngô nghê thửa trước
Và một lúc nào đấy em thấy mình đủ lớn
Để dũng cảm quay nhìn những năm tháng đã qua
Đừng tự trách nữa em, hiện tại là một món quà
Và quá khứ là những điều kỳ diệu
Rồi mai đây, sẽ có ngày em hiểu
Cả bất hạnh cũng ngọt ngào, khi em đã vượt qua!
Diệp Lục (VTM 120)
Trời hôm nay thơ thẩn nữa hả trời, sến nhiêu đó là đủ lắm rôi đấy nhá, không thể sến hơn được nữa đâu, chịu hết nổi rồi....
Thứ Tư, 6 tháng 8, 2008
Entry for August 06, 2008
Hôm qua có một vụ án xảy ra như sau "............................." -> kết thúc bằng lời cằn nhằn của một người lớn tuổi, già cả và hay ghanh tị với những thú vui tao nhã của người khác, kèm theo lời cằn nhằn là một lời đe dọa, he he
thật đáng sợ nếu điều đó xảy ra. Nhưng không sao, lần sau sẽ rút kinh nghiệm.
Bạn nói "Mày khác xưa nhiều quá". Chuối! , đương nhiên là phải khác chứ, thế mà cũng phải nói à. Nó quay qua nói với lùn "Hồi đó rủ nó, nó cũng không đi, còn bị nó chửi, bây giờ thì ...." he he tất cả mọi thứ lên giá thì level cũng phải lên chứ.
Bạn nói "Mày khác xưa nhiều quá". Chuối! , đương nhiên là phải khác chứ, thế mà cũng phải nói à. Nó quay qua nói với lùn "Hồi đó rủ nó, nó cũng không đi, còn bị nó chửi, bây giờ thì ...." he he tất cả mọi thứ lên giá thì level cũng phải lên chứ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
