Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2008

Entry for August 18, 2008




Cafe sáng chủ nhật, thằng bạn chụp cho tấm hình mà nó cứ lải nhải là ánh sáng đẹp, góc đẹp, cảnh đẹp, mỗi người mẫu là xấu, xấu đến nỗi mà không cả dám quay mặt lại. Bố khỉ bạn với chả bè, nể mặt bồ nó ngồi đấy không là mình cho ngay ly cafe vào mặt rồi...he he nhưng dù sao thì cũng phải nhịn nó một tí thì nó mới gửi hình cho mình chứ. Mà công nhận là hình chụp không thấy mặt sao mà nó đẹp thế nhỉ.
Trời mưa tầm tã, vô cùng lãng mạn nhưng mà lại đi chung với thằng bạn với bồ nó, chẳng thấy lãng mạn tẹo nào. Chúng nó nhìn nhau tình tứ còn mình phải quay qua nhìn.....anh phục vụ...chán.
Dạo này ốm nhom, ốm nhách, bạn bảo "mày vạt trước, vạt sau chẳng văng ra được miếng nào". gân cổ lên cãi " Cũng văng ra được 2 con ốc chứ bộ" .."Uhm mà chỉ là ốc gạo thôi" ối nhỏ thế thôi á" Tủi thân quá, một thời oanh oanh bây giờ chỉ còn liệt liệt.
Làm thế nào để cho con ốc gạo thành con ốc bươu hoặc chí ít cũng phải thành con nghêu nhỉ. Chứ ốc gạo thì nhục lắm. Ăn, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ăn thôi...ngồi - ăn, đứng - ăn, nằm - ăn, ngủ ...tỉnh dậy đánh răng ăn tiếp. Mần như thế vài tháng xem có thành con heo không nhá.
Ảnh: Mr Dung (thằng bạn bắt để như vậy)

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2008

Entry for August 15, 2008

Tôi sẽ như thế này đến khi nào........................

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2008

Entry for August 13, 2008

Viết cho mình

Suỵt! Khẽ chứ em ký ức đã ngủ rồi
Bên những lời ru sau đêm dài thao thức
Kỷ niệm bình yên đã vừa chợp mắt
Ngọn nến chảy dài reo tí tách thâu đêm

Quá khứ đã qua rồi, đừng khơi lại nữa em
Đừng đong đếm hạnh phúc và đau khổ thêm nữa
Nếu có thể đổi thay được những gì đã lỡ
Thì nào đâu những day dứt muộn màng

Sau một giấc ngủ dài ký ức sẽ sang trang
Không còn những lỗi lầm, những ngô nghê thửa trước
Và một lúc nào đấy em thấy mình đủ lớn
Để dũng cảm quay nhìn những năm tháng đã qua
Đừng tự trách nữa em, hiện tại là một món quà
Và quá khứ là những điều kỳ diệu
Rồi mai đây, sẽ có ngày em hiểu
Cả bất hạnh cũng ngọt ngào, khi em đã vượt qua!
Diệp Lục (VTM 120)

Trời hôm nay thơ thẩn nữa hả trời, sến nhiêu đó là đủ lắm rôi đấy nhá, không thể sến hơn được nữa đâu, chịu hết nổi rồi....Nhưng bài thơ hay và đúng với tâm trạng nhưng mà chắc chỉ một nửa thôi. Kệ .... Thời gian đang thử thách mình mà. Đừng có mà chơi mấy cái trò thử thách ấy nhá....

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2008

Entry for August 06, 2008

Hôm qua có một vụ án xảy ra như sau "............................." -> kết thúc bằng lời cằn nhằn của một người lớn tuổi, già cả và hay ghanh tị với những thú vui tao nhã của người khác, kèm theo lời cằn nhằn là một lời đe dọa, he he thật đáng sợ nếu điều đó xảy ra. Nhưng không sao, lần sau sẽ rút kinh nghiệm.
Bạn nói "Mày khác xưa nhiều quá". Chuối! , đương nhiên là phải khác chứ, thế mà cũng phải nói à. Nó quay qua nói với lùn "Hồi đó rủ nó, nó cũng không đi, còn bị nó chửi, bây giờ thì ...." he he tất cả mọi thứ lên giá thì level cũng phải lên chứ.

Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2008

Entry for August 03, 2008

Dạo gần đây dễ nổi nóng lên với tất cả mọi người, không nên như vậy nhá, phải kiểm soát được cảm xúc của mình chứ nhỉ.
Giữa cái nóng 35o C của Sài Gòn mà kêu một ly trà bạc hà nóng cùng một bình trà nóng ..he he ....bạn hỏi "mày có bị khùng không" ...trả lời "không, vì có một ngày rưỡi mà 4 ly cafe rùi, không thể uống cafe thêm được nữa, mày không thấy mặt tao mụn không hả" ..."Uh, tao còn thấy mặt mày đen y như ly cafe nữa đó" ....Mà nó nói cũng đúng thật nhưng không uống cafe thì thấy chỉ có uống trà nóng là vui thôi. Cafe làm mình tỉnh táo nhưng mà cũng hủy hoại phần nhan sắc vốn dĩ đã ít ỏi của mình lại càng ít hơn, nhưng mà cafe làm mình trấn tĩnh lại hơn. Có nhiều điều muốn nói lắm nhưng mà nói không được nên nó thành một cục ở cổ họng, không làm cách nào cho nó thoát ra được, "ói" nhưng mà tự dưng sao mà ói nên phải "...." thì mới "ói" ra được. Thế là hết, mình thật là giỏi. Tự khen mình cái coi "Giỏi"..oooooooooooooooooooooo.
Bia làm mình nói nhiều hơn, cafe làm mình ít nói đi, trộn bia và cafe lại uống chắc sẽ trở nên bình thường. He he khi nào phải thử mới biết được.

Entry for August 02, 2008

Có người hỏi sao mình ko nói chuyện rõ ràng để cho người khác cảm thấy có lỗi và sợ mình chứ sao lại im lặng như thế....Đến nhìn mặt còn nhìn ko được thì làm sao mà đủ bình tĩnh mà nói chuyện....Có người nói mình đã quá tin bạn mà thôi, chứ cái chuyện đó người khác thấy lâu rùi. Thật vậy á? Sao như vậy được nhỉ. Thì đã nói chuyện cả buổi trời và khẳng định đấy thôi, như vậy theo mình nghĩ là đủ rồi thế nhưng đời mà ai biết được chứ "ngờ" to tướng ở đằng sau. Thật là giả dối quá, nhất thiết là phải như vậy mới được sao, mới là đời có đủ đắng cay chua ngọt, nhưng mà nhiều khi đắng thì lại đắng quá. Đắng đến mức không biết có cái gì làm người ta có thể đắng hơn nhỉ. Phải dè dặt trong tất cả các mối quan hệ, có người hỏi, dồn nén lắm nhiều khi lại thấy nặng lòng lắm nhưng lại không thể trải lòng ra được vì sợ, vì mình cũng đã trải lòng ra nhiều lắm và kết quả là như thế nào. Nhận được một cục to tướng Đấy là lỗi của mình à, cũng có thể lắm chứ, không tin thì làm sao có thể như vậy được. Nhưng sau lần này thì đúng là có kinh nghiệm hơn rùi "Không phải trái cam nào đẹp cũng là một trái cam ngon", Vắt nước ra rồi mới thấy là đắng lắm đấy. "Nếu là ....thì 2 người đó tan xác" - lời của một người khác, có cần thiết phải như vậy không, chắc là không vì nếu cần thiết thì mình đã làm như vậy rùi. Với lại chắc mình đã quá hèn nhát nên vẫn chưa thể đối đầu với sự thật và vẫn chưa thể làm được gì. Mà thật ra là không làm được gì chứ không phải chưa làm được gì. Thôi thì hãy coi như đây là một giấc mộng, một giấc mộng yêu thương không trọn vẹn.
Hố hố sao hôm nay lại sến như thế này nhỉ, không biết nữa tự nhiên vậy thôi, không đúng với mình tí nào hết, mà hiện tại thì mình cũng đâu có sống thật với chính mình đâu. Phải giả tạo một tí mới được. Mình cần có thời gian nhưng hình như không ai cho mình thời gian hết, vậy thôi mình sẽ tự cho mình. Bao lâu nhỉ ???