Thứ Ba, 8 tháng 4, 2008

Entry for April 09, 2008

Hôm qua ngày 7/04/08
Bạn voi đi Thái Lan, cả đám đi tiễn, không khí vô cùng ảm đảm (đúng không khí của một cuộc chia tay). Chỉ có một vài tiếng cười nho nhỏ thôi, còn khuôn mặt ai cũng đầy tâm trạng. Trang lùn thì đang si nghĩ xem nên nói với bạn Voi làm sao để bạn Voi mua cho nó một cái áo thật đẹp ở Thái Lan -> nhìn mặt nó là mình đoán ra được ngay. Còn mặt thằng Huy thì tí ta tí tửng, nó đang nghĩ cách lấy tiền của bạn Voi để đi ăn tối -> mình rất ủng hộ si nghĩ này nên có nói với bạn Voi là chúng tớ sẽ ăn cái gì mà bạn Voi thích để bày tỏ "tấm lòng" với bạn Voi ấy mà. Tro thì không nói gì hết chỉ rầm rầm kéo cái vali đi.
Bạn Voi đi có 6 ngày nhưng người nào không biết thì tưởng bạn Voi đi đến 6 năm ấy chứ. Ôm nhau chụp hình chí chóe ở sân bay, tí nữa thì nằm lăn ra sàn khóc lóc thảm thiết. May mà mình cản lại .
Sau khi bạn Voi đi vô trong, tưởng là xong rùi cả đám đi về. Tít ...tít ...điện thoại heppy reo liên tục...dừng lại nhìn qua kiếng thấy bạn Voi đang đứng trong đó, nước mắt ngắn nước mắt dài khóc lóc cảm ơn mọi người, heppy cũng sụt sịt -> mình có cảm giác chỉ cần nói chiện thêm 2 phút nữa thui là chúng nó sẽ tông cửa và ôm chầm lấy nhau mà khóc. Cuối cùng thì cũng nói xong, cả đám dẫn nhau đi uông cafe.
Tưởng rằng bạn Voi đã lên máy bay rùi....nhưng sự thật nhiều khi không như người ta tưởng.
...reng ...reng... điện thoại Trang lùn reo inh ỏi...bạn Voi thông báo 13 phút nữa mới lên máy bay...kế tiếp là điện thoại heppy reo và mình thấy thằng heppy với khuôn mặt bặm trợn quay qua phía mình hét lên " bà Voi hỏi điện thoại của con mắm chuột quăng đâu rùi". Hố hố dt mình đã cột vào người thằng cháu cho nó mang theo về we từ mấy bữa trước rồi mà. Sau đó là nói nói nói .....liên tục cho đến khi Voi bị túm cổ mang lên máy bay.
Phù phù, chủ nhật lại bàn nhau đi ra đón, nói ra đón cho nó lịch sự vậy thui chứ đứa nào cũng muốn hỏi xem có wa gì không mới chịu đi....ặc ặc....

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2008

Entry for March 26, 2008

Nó đang mắc kẹt, giống như con thằn lằn bị kẹt vào cửa giãy giụa một hồi rồi cũng gãy cổ mà chết. Nhưng mà nó thì khác càng ngày càng bị kẹt. Nó lại không chết hẳn cho tôi nhờ mà vẫn sống nhưng lại vẫn mắc kẹt... không có ai giúp nhưng lại cũng không tự thoát được. Cứ như vậy cho đến bao giờ.
Nói rồi làm, nhưng lại làm không đến nơi đến chốn, cứ như thế hoài....bao lâu rồi nhỉ...chắc cũng được khoảng 5 năm. một thời gian không đủ dài để cho con thằn lằn đó chết hẳn. nó vẫn sống nhưng không giống như những con thằn lằn khác, vật vã và đau đớn. Nhưng hơn ai hết, nó hiểu được là nó không thể chết. Những việc còn lại không ai có thể làm thay nó được. Đã có một bàn tay giúp nó nhưng bàn tay đó có lẽ không đủ lớn để có thể đưa nó ra khỏi khe cửa đó. Cánh cửa ngày càng đóng lại mạnh hơn một cách nghiệt ngã và vô tình...
Có voi lại đòi "Hai Bà Trưng" cũng chính vì Hai Ba Trưng mà nó lâm vào tình cảnh như này đấy. Là do mình chứ có than vãn với ai làm gì. Chắc gì người ta thông cảm, có khi còn chửi vào mặt cho ấy chứ............................................................

"Vì em đã muốn như thế, anh sẽ như thế, anh sẽ ghi sâu bao điều lỗi lầm...........Và em đã muốn như thế.... em cứ như thế.......... "

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2008

Entry for March 24, 2008




Ối giời ơi, hôm nay mới vào blog được, bác Mingking mới sửa máy cho em nên em mới viết được đấy. Đang chán đời, cứ mỗi lần hết tiền là em lại chán đời, riết rồi quen, giống như là bị bệnh ấy. Nhưng được cái không phải là bệnh nan y, vì bệnh này thì có tiền là tự động khỏi.
Cái dự án đi học của em không biết khi nào em mới thực hiện á, đi làm cả năm nay rồi mà vẫn chưa sắp xếp được, chán thía không biết. Lúc mới đi làm thì hùng hồn lắm, nghĩ một mình thôi chứ không nói với ai "Đi làm rồi tối về đi học, khoảng 2 năm thì học xong và chuyển một công việc khác thu nhập khá hơn". Suy nghĩ thật đơn giản.... đúng là tuổi trẻ khờ khạo quá ....Bi giờ thì chỉ còn một năm nữa thui. Không kịp nữa rùi nhưng..... chắc lại phải hai năm nữa, không quá muộn nhưng cũng không còn sớm nữa.... Cố lên.
Có rất nhiều chuyện linh tinh cần giải quyết... nhưng có khi nó linh tinh quá nên không biết bắt đầu từ đâu...chán thật sự. Sắp tới sẽ phải quyết định xem thía nào, chắc phải dứt khoát .... Ở trong một cái vỏ ốc khác .....

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2008

Entry for February 19, 2008




Có những việc không nói ra được cứ giữ mãi ở trong lòng. Tại sao cứ phải suy nghĩ hoài, cứ nhớ đến và cứ chạy theo. Có một sức mạnh vô hình nào đó khiến cho mình trở nên mù quáng. Biết là không còn gì nữa nhưng .... "làm sao khiến được lòng phải cố wên, làm sao bắt đựơc tình phải chết đi, làm sao dối được lòng chẳng nhớ chi, làm sao sống trong cuộc đời thiếu vắng em...." -> Lời một bài hát. .................. "Khi em ra đi trái đất thôi không còn quay nữa, đời anh như thiếu vắng nụ cười, khi em ra đi vì sao đêm lẻ loi biển xanh sẽ cạn khô"
Tôi quen em đã bao lâu rồi nhỉ, ....uhm 6 năm, một khoảng thời gian không dài nhưng cũng đủ cho tôi biết khổ đau và nước mắt. Hình như chưa một lần tôi có được một niềm hạnh phúc trọn vẹn bên em, lúc nào cũng có một hình bóng hiện hữu giữa em và tôi. Kéo em ra khỏi tôi.... để rồi tôi chỉ biết đứng nhìn trong tuyệt vọng. Với tôi em là một lỗi lầm nhưng nếu thời gian có quay trở lại thì tôi vẫn muốn mình mắc phải. Tôi không hề hối hận bởi vì tôi đã có khoảng thời gian thật sự hạnh phúc bên em. Cám ơn em vì em đã là bạn của tôi. Để rồi khi tim tôi không còn chịu đựng được nữa tôi quyết định rời xa em ...vĩnh viễn.... thì em lại trở về bên tôi........Tôi không đủ can đảm để quay lại nữa rồi....Tôi nhìn em đi theo con đường cũ mà lòng dau nhói nhưng tôi không thể cùng em đi trên một con đường nữa.... Có thể là tôi tàn nhẫn, tôi có lỗi khi đã bỏ em như vậy quá nhưng ....tôi sẽ không xin lỗi em ...........Mãi mãi em là một phần của trái tim tôi.

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008

Entry for January 22, 2008





Entry for January 22, 2008





Entry for January 22, 2008




Hôm chủ nhật thôi nôi thằng cháu, nhậu một bữa xỉn quắc cần câu, bị phạt liên tục mà bây giờ thì không nhớ nổi vì sao mình bị phạt nữa. Mấy ông anh còn nói "nãy giờ mày trông xe, chắc khát nước lắm nên cứ cho mình uống pia cho đỡ khát", sao mà tốt bụng thế không biết. Mặt mày tưng bưng lên,hứa dọn nhà sạch sẽ cho bà chị , nhưng lúc đó đi còn không nổi nữa chứ đừng nói đến chuyện dọn dẹp. Cứ nhìn thằng cháu là mình lại muốn có một đứa con, nhiều khi không cần chồng cũng được. Tối chưa kịp tỉnh dậy lại bò đi nghe nhạc Rock, đang chưa định hồn được vào sân vận động, nhạc nó dập cho tơi tả. Nhưng mà công nhận là hay, có cái anh í người nước ngoài đẹp giai ơi là đẹp giai nhá. Nhìn mà nhễu cả nước miếng. Con bạn phải hét lên "nhễu nước miếng đầy áo rồi kìa" hô hố nhưng mà nhìn đẹp giai lắm cơ. Mà cứ nhìn giai đẹp là mất hết lý trí thế có khổ không cơ chứ.
Bò về đến nhà nằm thẳng cẳng cho đến sáng hôm sau không biết gì hết. Tỉnh dậy thấy mệt mỏi, chân một nơi, tay một nơi, lại hứa là lần sau sẽ không nhậu nhẹt nữa (ghi chú: hứa mấy lần rồi á)

Thằng cháu cũng xỉn hay sao ma thấy nó cũng chổng mông lên ói.......